DỀNH THUỶ MÔN TRUYỀN KỲ
Chuyện kể rằng tại kinh thành Đông Đô có một môn phái lừng danh mang tên Dềnh Thủy Môn.
Một ngày nọ, trời chỉ mới tung ra vài chiêu “Mưa Phất Trần Thức Thứ Nhất”, dân chúng đã thấy đường phố hóa thành sông, xe máy biến thành ca nô, ô tô thi triển tuyệt kỹ Lăng Ba Vi Bộ dưới nước, còn dân văn phòng sáng đi làm, chiều tiện thể thả lưới bắt cá.
Thiên hạ kéo đến đại điện hỏi chưởng môn:
-
Bẩm chưởng môn! Kinh thành ngập rồi!
Chưởng môn nhấp một ngụm trà, cười nhạt:
-
Các vị sai rồi. Đây không phải ngập.
Cả võ lâm nín thở.
Một lão ăn mày gãi đầu:
Chưởng môn điềm tĩnh đáp:
-
Ngập là khi nước chiếm luôn mặt đường. Còn đây chỉ là nước… dềnh lên để ngắm phố phường, lát nữa vui thì rút.
Đám đông nghe xong bừng tỉnh như được đả thông Nhâm Đốc nhị mạch.
Một hiệp khách đang lội nước tới thắt lưng reo lên:
-
Thì ra ta không bị ngập! Ta chỉ đang luyện Thủy Thượng Phiêu phiên bản đứng dưới nước!
Một bà bán rau nhìn chiếc xe nổi lềnh bềnh:
-
Xe tôi không chết máy, nó chỉ đang chuyển sang chế độ… lưỡng cư.
Một anh xe ôm công nghệ cười tươi:
-
Khách hỏi sao em đang ở dưới nước. Em bảo: “Không chị, em chỉ đang phục vụ tuyến giao thông thủy nội đô.”
Từ đó, cả võ lâm đều noi theo tinh thần Dềnh Thủy Môn.
Mất điện gọi là tạm nghỉ cung cấp ánh sáng.
Kẹt xe gọi là đỗ xe tập thể.
Ổ gà gọi là hố giảm tốc chiến lược.
Còn mưa xong đường thành sông?
Không ai dám gọi là ngập nữa.
Ai lỡ miệng nói “ngập” sẽ được đệ tử Dềnh Thủy Môn chỉnh ngay:
-
Đồng đạo nên dùng từ cho chuẩn. Đây chỉ là… dềnh nước.
Đến nỗi một con cá chép bơi ngang cũng phải ngoi đầu lên hỏi:
-
Thế bao giờ mới gọi là ngập?
Chưởng môn mỉm cười, nhìn trời đầy triết lý:
-
Khi nào cá phải… mua vé xe buýt để đi trên mặt nước, lúc ấy mới tính là ngập!